Welcome to TTKS/KTQN

CLICK HERE TO OPEN

Tuesday, May 15, 2018

ĐỊNH CHUẨN ĐỂ PHÁT TRIỂN KỸ NGHỆ

Black and Brown Postage Stamps Created By VQGĐC Before 1975

ĐÂY LÀ HÌNH VẼ NHỮNG CON TEM BƯU ĐIỆN CỦA VIỆN QUỐC GIA ĐỊNH CHUẨN DỰ ĐỊNH SẼ CHUYỂN QUA BƯU ĐIỆN TRUNG ƯƠNG ĐỂ PHÁT HÀNH NHẰM QUẢNG BÁ :
" PHẨM CHẤT TAO THỊNH VƯỢNG VÀ ĐỊNH CHUẨN ĐỂ PHÁT TRIỂN KỸ NGHỆ."
MONG ƯỚC KHÔNG THÀNH VÌ ĐÃ XÃY RA BIẾN CỐ LỊCH SỮ NGÀY 30-4-1975.

                             
Colored Postage Stamps Created By VQGĐC Before 1975

  ( Tài liệu do Msc Phí Minh Tâm /USA cung cấp)

Sunday, May 13, 2018

NGƯỜI CON GÁI TUYỆT VỜI

KIM DUNG CON YÊU THƯƠNG CỦA MẸ

Kim Dung và Mẹ Thanh Nhã tại Orange County, Ca,USA

Mẹ nhớ con lắm, câù xin ơn trên cho con luôn khoẻ mạnh.
Ở cách xa con bốn ngàn dặm, muốn gần con chỉ có phương tiện duy nhât và nhanh chóng là điện thoai.
Nhớ laị những năm tháng sống ở quê nhà trong hòan cảnh khó khăn khổn khổ, Mẹ không thể naò quên đươc sự hy sinh của con dành cho gia đinh trong lúc Bố  và anh  trai bị nhốt trong trại tù cải tạo tại Trảng Táo, em bị đuôỉ ra khỏi trường đại học bách khoa Saigon,  con Mẹ thì bị cho thôi vịêc .
Những gì con đã dành dụm được cho riêng con đem bán hết để chuộc anh ra khỏi trại tù cải tạo mà tinh thần con không hề có dấu hiệu tiếc cuả.Kể cả chiêc xe honda duy nhât dùng để đi làm, con đã phải bán đi để có tiền giúp anh được trả tự do về với gia đình.Con chịu chấp nhận đi làm bằng xe đạp trên quảng đường rât xa từ nhà đên bênh viện nhi đồng.
Con gái của Mẹ có đức tinh hy sinh rất  cao cả, không hề ngại khó khăn và cực nhọc.
Ngòai hy sinh về vật chất mà con đã để dành được do công lao làm việc của con trong nhiều năm mà Mẹ đã thấy, con còn đảm nhận công việc của một người chủ gia đinh thay cho Bố Mẹ trong suốt thời gian sau ngày Saigon sụp đỗ cho tới ngày con phải rời xa gia đình để đi vượt biên.
Mẹ còn nhớ rỏ mỗi lần công an cộng sãn địa phương gọi hộ khẩu trong khóm đi hội họp để nghe tuyên truyền chính sách của cộng sãn, con gái của Mẹ là người duy nhất đaị diện cho gia đình đã phải đi, ngồi dưới đất sau cả giờ mới được cho về vì bị đối xử thuộc thành phần gia đình ngụy quân.
Để có thể có đủ chi phí cho gia đình ngoài tiền lương hằng tháng, con đã tìm cách kiếm thêm thu nhập từ sập bán vải con đã bày ra trong chợ Bến Thành.

Taị  bênh viên Nhi Đồng nơi con đã làm việc , mọi người từ ông giám đốc đến chị y công đêù quí mến con vì họ nhận xét con có lòng nhân từ bác aí, thường xuyên chia sớt phần nhu yêú phẩm hằng tháng của con cho ngươì ngheò trong nhóm bạn cùng làm việc với con.
 Khu ngọai chẩn tại bịnh viện, luôn luôn đươc con giữ vệ sinh rất chu đáo làm mọi ngươì  hoan hô , ngợị khen và thương mến con.
  Khi  thấy vắng bóng con tại bịnh viện,rồi  nghe tin con đã vượt biên, nhân viên và bạn bè của con tại bệnh viên đêù buồn, tỏ lòng thương nhớ con gái của Mẹ .Họ đều có cảm tưởng như đang mất một món đồ quí giá.


Về phần Mẹ tại quận Cam,tinh thần của Mẹ hiện giờ khác hẳn với trước đây.Mẹ cảm thấy rất vui và yêu đời vì đã tìm lại được lý tưởng để sống khoẻ mạnh, không còn bị bác sĩ  tâm thần nhận xét có bịnh trầm cảm nữa.

Đây là bức thư đầu tiên trong đời của Mẹ viết bằng computer gửi cho con gái của Mẹ mà trước đây Mẹ nghĩ chẳng bao giờ có thể làm được như vậy.
Sở dĩ hôm nay Mẹ làm được là do nhân duyên đã xuất hiện thật bất ngờ.Cuối năm 2016, cậu Dương Hiển Hẹ-tức là Henry H Dương bổng dưng nhớ đến Mẹ và các con của Bố Mẹ  sau khi vợ của cậu qua đời.
Cậu tìm đươc địa chỉ của Mẹ nhờ giao lưu qua emails trong nhóm Hội Liên Trường Nông Nghiệp VN tại Saigon.
Lần đầu tiên cậu đến thăm Mẹ vào tháng mười một năm 2016.Lúc đó có mặt ông Giang bạn của Bố đang ngồi nói chuyện với Mẹ tại nhà nơi đang cư ngụ hiện nay.
Trong hơn 52 năm vắng mặt không hề có gặp lại lần nào sau ngày Mẹ giúp cậu tổ chức lễ thành hôn và đưa đón cô dâu của cậu, nên lúc gặp laị cả hai vừa mừng vừa xúc động khi biết tin cả hai đều ở trong hòan cảnh đơn côi. Sau lần gặp đầu tiên đó, cậu rủ cậu Nguyễn Minh và cậu Đòan Ngọc Đông cùng nhau đến thăm Mẹ trong dịp Tết nguyên đán vừa qua.Từ ngày đó tới nay cậu Đông và cậu Minh không thấy tới thăm Mẹ nữa.

Riêng cậu Hẹ thì thấy Mẹ uống nhiều loại thuốc khác nhau trong đó có thuốc trầm cảm và thuốc ngủ, có nét mặt buồn nhớ xa xôi mặc dầu óc nhớ của Mẹ còn tốt, phân biệt rỏ ràng, đi đứng vững vàng nhưng suốt ngày chi lui tới trong một apartment chậy hẹp như đang ở trong tù nên cậu cảm thấy thương xót muốn tìm cách giúp Mẹ.
Lúc đầu cậu chỉ tới thăm Mẹ mỗi tuần một lần đưa Mẹ lên xe ra khõi nhà mời đi ăn trưa .Thời gian còn lại Mẹ theo Cô Hường đi chơi hoặc lên nhà ông Giang đánh bài hoặc mời họ tới nhà đánh bài.Muốn đi đâu phải nhờ người tới chở và trả tiền nhưng vẫn không được vừa ý.
Mỗi tháng trôi qua mỗi có thay đổi. Cậu nhắc nhở Mẹ tiếp tục thả hồn vào cầu nguyện Thiên Chúa và lần chuổi Mân Côi nhưng không có kết quả hửu hiệu nên cậu  mới bày ra chương trình sinh hoạt buổi ban mai.
Theo chương trình sinh hoạt đó thì trong một thời gian chưa biết rỏ lâu hay mau, cậu phải có mặt mỗi ngày vào buổi sáng và phải làm thế nào để không có thì giờ bỏ trống của Mẹ và thuận tiện cho cậu di chuyển từ San Clemente tới Santa Ana.
Cậu nghĩ nếu muốn Mẹ bận rộn và không rơi vào sự buồn chán thì phương pháp tốt nhất để giúp Mẹ là học xử dụng computer vì mỗi lần xử dụng computer, ít nhất cũng cần vài giờ tuỳ theo chương trình hay mục đích khi mở computer.Lúc cậu mới đề nghị, Mẹ từ chối tự cho mình không đủ khả năng để học nhưng cậu đã thuyết phục và nhận xét Mẹ có thừa khả năng.Cậu đã mua tặng Mẹ một Laptop để Mẹ học.Khi nào Mẹ xử dụng thông suốt thì Mẹ giử luôn.
Gặp được cậu, Mẹ cảm thấy quả thật đã có nhiều thay đổi. Tâm thức của Mẹ đã và đang mở ra để đem vào thêm nhiều lảnh vực như Kinh Thánh, Khoa Học,Tâm Lý Học, Xã Hội Học,Thiên Văn Học, Y Dược Khoa, Bịnh tật của tuổi già và cách thức ngăn ngừa v.v...
*Cậu ân hận xin lỗi đã không hề nhớ tới nhà thăm Mẹ trong suốt thời gian từ lúc rời khỏi nhà Mẹ vì lý do cậu phải nhập ngủ khóa  19 SQTB/Thủ Đức,vợ của cậu bị bịnh tuberculose, cậu bận đi du học tu nghiệp ba lần tại Japan và USA,rồi tiếp theo cậu bận hợp tác với một người bạn tên là Nguyễn Tánh thành lập một xưởng sãn xuất giày vải theo mẫu Bata tên là Xưởng Hiệp Hưng tại đường Dương Bá Trạc gần cầu Chữ Y Saigon.
*Cậu đã nói nhiều lần với Mẹ những gì cậu giúp Me hiện nay là cách cậu đền ơn Mẹ đã giúp cậu trong những năm cậu ở tại nhà của Mẹ tại số 277 Nguyễn Huỳnh Đức Phú Nhuận Saigon.

Thời gian cậu giúp Mẹ kéo dài bao lâu không thể biết vì còn
tuỳ thuộc vào sức khoẻ của Mẹ và của cậu.
Đây là thư đầu tiên sau khi Mẹ học và biết gỏ thư bằng computer và cũng có thể là thư cuối gửi cho con gái KIM DUNG yêu thương của Mẹ.
Mẹ của con, Thanh Nhã
Đính kèm là hình cậu đã vẽ và ký tên muốn chia sẻ với con.
   


Saturday, January 20, 2018

NHỚ ƠN NGƯỜI CHỊ TUYỆT VỜI

NHỚ ƠN NGƯỜI CHỊ TUYỆT VỜI
Tình cờ, người viết bài nầy gặp được tập tài liệu "Những kỹ niệm về trường trung học NGUYỄN KHUYẾN-TRÀ BẮC. Thơì gian 1947-1949.Nhà Xuất Bản Thanh Niên"
Trong tài liệu trên có một đọan mà sau khi đọc xong, người viết bài này tóm gọn như sau.  
“Trước đệ nhị thế chiến, làng Hội Khê rẫt trù phú,có nhiều khu nhà xây cất theo kiểu mới trên nền cao. Nhà có nhiều phòng với nhiều cửa sổ.
Thời đó, lớp đệ Tam trung học có khỏang 30 học sinh,không có nữ sinh. Một số học sinh lớp đệ Tam quê Hải Hậu,Giao Thuỷ và Trà Bắc được chuyển về làng Hội Khê để học tại trường mới mở thêm.Lớp học đặt tại từ đường nhà của cụ 
Cả BẬT. Có năm học sinh được cho tạm trú tại một căn nhà bên cạnh lớp học.Nhưng khi ăn uống thì qua nhà của bà Hội Cẩn.
Bà Hội Cẩn có rất nhiều nhà xây quay quần với nhau thành một  khu vuông vức theo hình chữ Điền (chữ của người Trung Hoa).
Bà có cô gái lớn học tại trường Sacré Coeur ở phố Hàng Sũ Nam Định hiện nay là phố Phan Đình Phùng. Người con cả của bà đổ bằng tiểu học khi nói chuyện thường nói thêm vài câu tiếng Pháp.”
                       ------------------------------------
Người viết bài nầy biết rất rõ cô gái lớn của bà Hội Cẩn thời đó hiện nay chính là  "Người Chị Tuyệt Vời" tuổi 90 đang là cư dân tại bang California Hoa Kỳ. 


Hình chụp ngày 20-Oct-2017 tại Santa Ana,Orange County,California,USA
Người Chị Tuyệt  Vời cho người viết bài nầy biết thêm cụ Cả Bật là ông bác ruột của chị đã cho học trò tới tạm trú không lấy tiền. Bà chi dâu cuà Người Chị Tuyệt Vời lo nấu cơm cho học trò tạm trú ở nhà bên cạnh qua ăn.
Làng  Hội Khê  trước đệ nhị thế chiến ở cuối huỵên Xuân Trường, giáp Hải Hậu và Giao Thuỷ.
Nay làng đổi tên thành "Thôn Hội Khê Ngoại " thuộc xã Hải Nam, huyện Hải Hậu ,tỉnh Nam Định.

HUYỆN HẢI HẬU THEO TÀI LIỆU WEBSITES
"Phía đông bắc giáp huyện Giao Thủy, phía bắc giáp huyện Xuân Trường, phía tây bắc giáp huyện Trực Ninh, phía tây nam giáp huyện Nghĩa Hưng, phía đông và đông nam giáp biển Đông. Cực nam của huyện là cửa Lạch Giang của sông Ninh Cơ, nằm ở thị trấn Thịnh Long, ranh giới với huyện Nghĩa Hưng. Bờ biển Hải Hậu dài dọc theo thị trấn Thịnh Long và các xã Hải Hòa, Hải Triều, Hải Chính, Hải Lý, Hải Đông và giáp với huyện Giao Thủy."
             ----------------------------------------------

 ĐỌC  “ NGƯƠÌ CHỊ TUYỆT  VỜI ”  THỬ TÌM XEM LÀ AI VẬY ?
Hình chụp "Người Chị Tuyệt Vời" năm 1958 tại Saigon

LÀNG “HỘI KHÊ NGOẠI “, NƠI CHỊ SANH RA TRONG THƠÌ PHÁP THUỘC  .
TRƯỜNG “THÁNH TÂM “LÀ CHỖ CHỊ HỌC LÚC TUỔI THƠ.

GẦN GIÒNG SÔNG MANG TÊN “NINH CƠ “ ĐỖ RA BIỂN CẢ
THEO NƯỚC CUỐN VÀO NAM ĐỂ TÌM ĐẾN MIỀN ĐẤT TỰ DO.

ĐƯỢC CHỖ ĐINH CƯ AN LÀNH, CHỊ TẬN TỤỴ LO LÀM ĂN.
GIỬ VỮNG NGHỀ XƯA VẪN TIẾP TỤC ĐẾN LỚP DẠY HỌC TRÒ.

NHỜ VỐN ĐỂ DÀNH CỦA BÀ NGOẠI CHO LÚC CHỊ  RA ĐI,
HỢP TÁC LÀM ĐỒ NHÔM, MUA XE CŨ TẠO THÀNH  XE TAXI,

CHO TÀI XẾ THUÊ MƯỚN NHƯNG KHÔNG ĐÒI ĐẶT TIỀN THẾ CHÂN 
DỰNG ĐƯỢC NHÀ LẦU TRÊN ĐƯỜNG NGUYỄN HUỲNH ĐỨC PHÚ NHUẬN,

CHĂM SÓC MẸ GIÀ BỊNH BẠI LIỆT, NUÔI ĐÀN CON THƠ DẠI 
KHUYẾN KHÍCH HÔN PHU TIẾP TỤC THEO ĐƯỜNG HỌC VẤN.

NÊN GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC, ĐƯỢC  SUNG TÚC,  SỐNG AN VUI.

                                ---------------------------

NHỚ LẠI MỘT HÔM VÀO BUỔI GẦN TRƯA ,TRỜI HÈ NẮNG ĐẸP.
CHỊ RA TRƯỚC NHÀ ĐỨNG GẦN BỜ RÀO NHÌN NGƯỜI QUA LẠI.
CHỢT THẤY MỘT THANH NIÊN DÁNG TỰA SINH VIÊN DẮT XE ĐẠP TỚI. 

CHỊ NHANH LẸ LIỀN HỎI CẬU ĐANG MUỐN TÌM NHÀ AI VẬY ?
“TÔI MUÔN KIẾM NHÀ ĐỂ TRỌ HỌC”, CHÀNG DẮT XE HỚN HỞ TRẢ LƠÌ.

MẶT PHÚC HẬU VỚI NỤ CƯỜI DUYÊN DÁNG, CHỊ LIỀN ĐÁP LẠI:
“NHÀ TÔI  ĐÂY TRÊN LÂÙ BỎ TRỐNG, CẬU VÀO XEM CÓ Ở ĐƯỢC KHÔNG ?”

BƯỚC THEO CHỊ, CHÀNG LÊN LẦU, THẤY PHÒNG RỘNG ĐẸP MUỐN TỚI Ở NGAY 

 SAU HÔM ĐÓ MỘT NGÀY, CHÀNG DẮT BA NGƯỜI BẠN TỚI CÙNG TRỌ HỌC.
CẢ THẢY BỐN NGƯỜI ĐANG HỌC NĂM CUỐI, CÙNG MỘT TRƯỜNG NHƯNG KHÁC LỚP CAO ĐẲNG SÚC, NÔNG, LÂM.

CHỊ KHÔNG LẤY TIỀN THUÊ PHÒNG MÀ CÒN CHO MỖI NGƯỜI MỘT ĐÈN HỌC VÀ BÀN GHẾ SẠCH SẼ TỊÊN NGHI.CÁC CỬA SỔ VÀ CỬA RA VÀO ĐỀU CÓ LƯỚI CHẬN RUỒI MUỔI.



Thẻ sinh viên năm 1963

HÈ MỘT CHÍN SÁU TƯ (1964), CẢ BỐN NGƯỜI ĐỀU NHẬN BẰNG TỐT NGHIỆP KỸ SƯ.
GIẢ TỪ CHỊ, CHIA TAY NHAU ĐỂ ĐI NHẬN VIỆC LÀM XA.

KỸ SƯ ĐOÀN NGỌC ĐÔNG, KỸ SƯ NGUYỄN MINH VÀ KỸ SƯ NGUYỄN HÒA VỀ LẠI 
MIỀN TRUNG ,CẢ BA NGƯỜI LÀM TRƯỞNG TY VÀ GIÁM ĐỐC .

KỸ SƯ DƯƠNG HIỂN HẸ LỚN TUỔI ĐƯỢC LỆNH GỌI TÒNG QUÂN VÀO QUÂN TRƯỜNG SĨ QUAN BỘ BINH THỦ ĐỨC.

HƠN MỘT THÁNG TRƯỚC NGÀY VÀO QUÂN TRƯỜNG THEO LỆNH NHẬP NGŨ KHÓA 19 /SQTB/TĐ.

CHỊ HỚN HỞ VÀ NHIỆT TÌNH NHẬN LÀM MỘT THÀNH VIÊN CỦA GIA ĐÌNH CẬU SINH VIÊN DẮT XE ĐẠP ĐI TÌM CHỖ TRỌ MÀ CHỊ ĐÃ GẶP NĂM TRƯỚC.
RỒI RẤT VUI MỪNG LO TỔ CHỨC LỄ THÀNH HÔN CHO CẬU VÀ ĐÓN CÔ DÂU VỀ NHÀ CHỊ TẠM THỜI TRONG VÀI GIỜ.


Trên lầu nhà số 277 Nguyễn Huỳnh Đức, Phú Nhuận, Saigon của
Anh Chị Lê Thanh Nhã có trồng hoa Thiên Lý.
 Hình chụp Dương Hiển Hẹ sau ngày tốt nghiệp kỹ sư hè năm 1964
                                    -----------------------------------

CHUYỆN NGÀY XƯA MỘT CHÍN SÁU BA (1963 LẦN HÔÌ NHỚ LẠI.
NHỚ CÀNG NHIÊÙ, CÀNG THẤY CẢM XÚC KHÔNG CẦM ĐƯỢC LỆ TUÔN RA.

NHÌN CHUNG QUANH RỒI NAY NGẪM NGHĨ  ĐẾN TA,
ĐÃ KHUẤT BÓNG LÂU RỒI NHIỀU BẠN GIÀ CÙNG LƯÁ TUỔI.

 BỐN SINH VIÊN CÓ CHỖ Ở TRỌ ĐỂ HỌC HÀNH, NHỚ ƠN CỦA CHỊ,
VÀ BIẾT RÕ TÂM HỒN CHỊ THƯỜNG HAY MUỐN RA TAY GIÚP ĐỞ
NHỮNG HỌC TRÒ HIẾU HỌC ĐƯỢC THÀNH ĐẠT ĐỂ XÂY DỰNG QUÊ HƯƠNG.


Hình chụp ngày 16-7-1964 rước cô dâu
 về nhà số 277 Nguyễn Huỳnh Đức, Phú Nhuận, Saigon

HƠN NỮA THẾ KỶ, BỔNG DƯNG NAY GẶP LẠI,
NGƯƠÌ CHỊ XƯA, KỸ NIỆM CŨ CHỢT HIỆN VỀ 
CUỐN THEO THƯƠNG NHỚ TRÀN TRỀ,
CHẴNG GÌ CAO QUÝ BÂY GIỜ GẦN NHAU.
Henry H Dương

                               -----------------

Nguyễn Hòa                           
Hamburg – Germany 
Kính gởi: chị Nhã
(nhờ Bạn Hẹ chuyển đọc cho chị Nhã nghe) 
Chị Nhã thân kính ơi, 
Em là Nguyẽn Hòa, hồi còn là sinh viên Nông Lâm Súc ở Sàigòn, tụi em gồm 4 đứa là Hẹ, Đông, Minh và em là Hòa được anh chị cho trọ học tại nhà anh chị trong năm 1963-1964.
Em được biết tin chị ở Hoa Kỳ là do 3 người bạn của em báo tin. Em rất mừng. Không nghe các bạn nhắc đến anh Tâm. Ba người bạn thân của em đều định cư tại Mỹ, chỉ riêng em là ở Hamburg, Đức quốc mà thôi. Chúng em có gặp mặt nhau một lần ở Cali.
Nghe chị đã thọ trên 90 tuổi, dĩ nhiên sức khỏe cũng bị suy giảm. 
Chị Nhã ơi,
Em nhớ anh chị và mường tượng những gương mặt trẻ trung của anh chị thời tụi em còn sinh viên. Em chỉ còn nhớ đến cháu Thanh, có lẽ hồi trước cháu hay theo em để nghe đàn hát cho vui trong nhà, vì thế chị thường nói đùa là cho bé Thanh làm con nuôi của cậu Hòa. Còn đứa cháu trai tên gì chị nhỉ? Tiếc quá trí nhớ của em cũng mòn dần theo năm tháng. Còn cậu em của anh chị thường hay ghe nhà nữa. Chà quên hết rồi. Mấy cháu bây giờ chắc đều có gia đình rồi, con cái đùm đề cả chứ gì.
Kỷ niệm vui nhất, là Tết năm cuối cùng học Đại Học, hình như Tết năm 1963, em xin phép ba mẹ được ở lại Saigon xem Tết nơi đây ra sao. Tối 30 em cùng bạn gái đi chơi, chị dặn em nhớ về đúng giao thừa để “đạp đất” nhà chị. Không hiểu năm đó nhà anh chị có gì vui và may mắn như chị mong muốn không ? 
Chị Nhã ơi,
Nếu có dịp qua Mỹ, em sẽ nhờ bạn Hẹ dẫn đến thăm chị ngay.
Chị cố gắng giữ gìn sức khỏe nghe. Luôn vui cười để sống. 
Cầu xin Thiên Chúa ban phúc lành cho chị.
Năm mới cầu chúc chị được mọi an bình.
Đứa em ngày trước vẫn luôn nhớ đến gia đình anh chị.
(Nguyễn Hòa)
Hamburg, ngày 28.12.2017

         *****************
 Thư ”Nhỏ ỏn ngủỏi chị tuyệt vỏi” của sủ huynh Dủỏng Hiển Hẹ “ thật cảm động vô cùng vì sau hỏn năm thập kỷ đả trôi qua ,vật đổi sao dỏi,ngủỏi mất kẻ tản mát khắp bốn phủỏng trời ,huynh vỏi tấm lòng tri ân nên đả tìm gặp đưỏc ân nhân  thật là “huyền diệu”.
Cầu chúc bốn sư huynh Hẹ, Đông, Minh và Hòa cùng “Ngủỏi chị tuyệt vỏi ” Năm Mỏi Mậu Tuất nhiều sủc khoẻ và có dịp trùng phùng tại Cali.
Kính mến
Ninhvu/Canada
17-Jan-2018
************************** 
THÂN MẾN GỬI QUÝ BẠN
CHẮC QUÝ BẠN CÒN NHỚ  RỎ HỌC TRÒ MIỀN TRUNG VÀO SAIGON ĐI HỌC NẾU KHÔNG CÓ BÀ CON HAY NHỮNG NGƯỜI QUEN BIẾT SẼ KHÓ TÌM ĐƯỢC CHỖ Ở TRỌ NHƯ MONG MUỐN.

NĂM 1961,chúng tôi gồm 5 đứa  Đoàn Ngọc Đông,Nguyễn Minh, Nguyễn Hoà̉, Lương Trọng Hiệp và Dương Hiển Hẹ.Tôi đã mất gần cả tháng đạp xe đạp lang thang tìm chỗ ở trọ vừa ý cho 5 đứa. 
Tôi được quý bạn chọn làm chủ hộ, đã phải thay đổi 4 chỗ ở trọ. 

Cuối cùng hè năm 1963  tìm được m̀ột  chỗ hoàn toàn thuận lợi và đầy tình thương của người chủ nhà.
XIN MỜI QUỴ BẠN THĂN THƯƠNG ĐỌC BÀI "NGƯƠI CHỊ TUYỆT VỜI".
Kính Chúc Bình An.
HDG





Tuesday, December 26, 2017

NGƯƠI CHỊ TUYỆT VỜI

NGƯỜI CHỊ TUYỆT VỜI.

Đó là một Cô Gái rất xinh đẹp và thuỳ my tên là Thanh Nhã sinh ra và lớn lên tại làng Hội Khê Ngoại tỉnh Nam Định trước đệ nhị thế chiến 1939-1945.

Thời Pháp thuộc ṭai Việt Nam , rất ít thấy nữ sinh Việt được cho đi học tại trường đầm dành cho con Tây vì rất tốn kém nhưng Bố của Chị Thanh Nhã thuộc gia đình giàu có và theo tinh thần văn hóa phương tây nên đã cho Chị vào nội trú trong trường Sacre Coeur tại tỉnh Nam Định cùng học với các bạn gái con Tây để được các sơ chăm sóc và dạy dổ cẩn thận.Do đó, Chị thông thạo tiếng Pháp, viết được những bài luận bằng tiếng Pháp gọi là “rédactions francaises” và có đức hạnh tuyệt vời mang tâm hồn đầy bác ái như một nữ tu Thiên Chúa thể hiện qua hành động phát chẩn cứu người trong nạn đói năm Ất Dậu 1945 tại quê nhà. 
Chị Thanh Nhã đã tự nấu cơm, bóp thành từng nắm đem phân phát cho người đang đói.

Theo tài liệu ghi chép của Tòan quyền Pháp tên là Jean Decoux thì có khoãng một triệu người miền Bắc đã chết đói. Nhưng theo sử gia Việt Nam có khoãng từ một triệu tới hai triệu người đã chết đói từ tháng 10 năm 1944 tới tháng 5 năm 1945.

Nạn chết đói xãy ra bởi nhiều yếu tố nhưng yếu tố chính là miền Bắc bị quân đội Nhật không cho trồng trọt luá và nông phẩm, đã bắt buộc nông dân trồng cây đay( jute) để may bao bố.
Ngoài yếu tố đó,đường sá và cầu cống giao thông giữa Bắc và Nam Việt Nam bị quân đội đồng minh dội bom phá nát nên lúa gạo từ miền Nam không thể chở ra cho miền Bắc.Thêm vào đó, quân đội Nhật và quân đội Pháp lấy lúa gạo và thực phẩm của nông dân miền Bắc để nuôi binh lính của chúng.

Vào những ngày muà gặt lúa tại đồng quê của bố mẹ , có nhiều em gái và trai đi theo mót lúa rơi rung cả giờ nhưng chưa lượm được đầy một nắm tay. Đứng nhìn các em, Chị Thanh Nhã quá xuc động bằng tới chổ chất lúa hốt cho mỗi em một bó lớn mang về.

Trong nhóm bạn học cùng lớp với Chị Thanh Nhã có một người bạn gái tên là Kim Loan vừa xinh đẹp vưà học giỏi thuộc gia đình nhà giàu trong tỉnh đã xin đi tu theo các sơ rồi tự nguyện đến phục vụ trong Trại Cùi Cái Sắn tại Miền Nam VN.Sau một thời gian phục vụ giúp đở người cùi, cô Kim Loan bị lây bịnh cùi và qua đời.

 Lúc Chị được 15 tuổi, Bố bị Việt Minh bắt dẫn đi mất tích, gia sản bị Việt Minh tịch thu để làm đồn trú cho Công An Liên Khu 3 Việt Minh nên mẹ của Chị phải dẫn các con dọn đi nơi khác.
Khi còn sống, Bố là một mạnh thường quân thường giúp đở nhiều trường hợp tại tỉnh nhà nên được nhiều người biết tên và có người con trai trưởng làm nghề dạy học cho nên khi Chị Thanh Nhã tới tuổi 20 thì được Linh Mục Phan Châu Duyên làm Trưởng Ty Học Chánh tỉnh Nam Định tuyển chọn làm Cô Giáo gương mẫu để phụ trách dạy lớp Nhất sau khi gửi Chị đi học xong lớp tu nghiệp tại Văn Lý. Trong lớp Nhất của Chị Thanh Nhã dạy, có học sinh đã lập gia đình.

Do Linh Mục Huân giới thiệu và được mẹ của Chị chấp thuận, Chị kết hôn với một thanh niên mồ côi người gốc tỉnh Thanh Hóa làm Trưởng Đoàn Thanh Niên Công Giáo. Hôn phu lấy họ của Chị làm họ của mình.Chị chấp nhận chọn đạo Thiên Chúa của chồng làm đạo của mình.

Chị cùng với gia đình di cư vào Nam năm 1954.Trước khi ra đi được Bà Ngoại cho một số vàng mang theo làm vốn.
Bà Ngoại tình nguyện ở lại Bùi Chu nhưng vì bị kết tội nhà giàu nên bị chính quyền Cộng Sãn tịch thu gia sãn và đấu tố, phải ra tạm trú tại cổng chùa và qua đời tại đó.

Khi vào tới Saigon, ngoài giờ đi dạy học tại trường Vỏ Tánh Gia Định Chị còn tích cực tìm mọi cách tạo thêm lợi tức để nuôi gia đình và để cho hôn phu và các em trai ăn đi học từ cấp trung học tới đại học như mong muốn.

Nhờ vốn Bà Ngoại đã cho, Chị mua xe cũ cải tiến thành hai xe taxi rồi cho thuê và hợp tác sãn xuất đồ gia dụng bằng nhôm bán rất chạy lúc bấy giờ. Khi cho tài xế thuê xe taxi, Chị không yêu cầu tài xế phải đóng tiền thế chân vì rất thông cảm và thương giới lao động tay chân rất nghèo.

Mặc dầu đa đoan mọi việc nhưng Chị lúc nào cũng vui vẽ, chăm sóc mẹ đang bị bại liệt một cách rất chu đáo và đầy lòng hiếu thảo, chăm sóc con cái với tâm hồn tràn đầy yêu thương của một hiền mẫu, chiù chuộng hôn phu với tình của một người vợ gương mẫu hiếm có.

Sau khi Saigon bị sụp đổ và mất tên, vì hôn phu và người con trai  trưởng cuả Chị thuộc  thành phần Sĩ Quan của Quân Lực VNCH nên cả hai bị đưa vào tù gọi là trại Cải Tạo và Chị Thanh nhã bị cho thôi việc dạy học.
Một người con trai khác đang học tại đại học Saigon bị đuổi ra khỏi trường với lý do thuộc gia đình mà Cộng Sãn VN gọi là Ngụy Quân. 

Mọi việc trong gia đình được giao hết cho người con gái đảm nhận từ việc chăm lo ẩm thực hằng ngày cho tới việc đối phó với sự đàn áp và đe dọa  đuổi đi ra khỏi thành phố của công an phường khóm.

Theo phong trào bỏ nước ra đi vì không chịu nổi sự đàn áp của chính quyền Cộng Sãn đia phương, Chị quyết tâm tìm lối thoát an toàn cho các con vượt biên trốn ra nước ngoài.
Đó là việc đầy rủi ro, căng thẳng óc não và rất khổ nhọc thân xác.Nêú chẳng may bị thất bại sẽ nguy hiểm đến tánh mạng của các con.
Vì tình thương con,Chị đã phải nếm mùi gian khổ cùng tột, đã di chuyển trên tàu hỏa chật ních người không có chỗ ngồi nên phải đứng co một chân trên đọan đường từ Saigon ra Phan Rang để tìm gặp con dâu vượt biên bị công an địa phương bắt nhốt. Khi tới Phan Rang, Chị dò tim tới đồn công an và hỏi thăm người địa phương cách hối lộ để bảo lảnh đem con dâu về. 
Hôn phu của Chị đã được thả ra khỏi tù cải tạo trong lúc nầy nhưng không thể làm thay công việc của Chị vì đang bị công an phường khóm quản lý và dòm ngó canh chừng.
Mang tinh thần quyết tâm và nhờ nắm vững đức tin vào sự cầu nguyện THIÊN CHÚA, Chị Thanh Nhã đã đưa được hai người con gồm một gái và một trai vượt biên thành công tại Vũng Tàu và được đến định cư tại USA.
Blogger Owner viết theo lời kể lại của Chị Thanh Nhã

Update Dec-24-2017
Tình cờ, người viết bài nầy gặp được tập tài liệu "Những kỹ niệm về trường trung học NGUYỄN KHUYẾN-TRÀ BẮC. Thơì gian 1947-1949.Nhà Xuất Bản Thanh Niên" nên viết thêm như sau.

Làng  Hội Khê  trước đệ nhị thế chiến ở cuối huỵên Xuân Trường, giáp Hải Hậu và Giao Thuỷ.
Nay làng đổi tên thành "Thôn Hội Khê Ngoại " thuộc xã Hải Nam, huyện Hải Hậu ,tỉnh Nam Định.
.
HUYỆN HẢI HẬU THEO TÀI LIỆU WEBSITES .
"Phía đông bắc giáp huyện Giao Thủy, phía bắc giáp huyện Xuân Trường, phía tây bắc giáp huyện Trực Ninh, phía tây nam giáp huyện Nghĩa Hưng, phía đông và đông nam giáp biển Đông. Cực nam của huyện là cửa Lạch Giang của sông Ninh Cơ, nằm ở thị trấn Thịnh Long, ranh giới với huyện Nghĩa Hưng. Bờ biển Hải Hậu dài dọc theo thị trấn Thịnh Long và các xã Hải Hòa, Hải Triều, Hải Chính, Hải Lý, Hải Đông và giáp với huyện Giao Thủy."


 Trước đệ nhị thế chiến, làng Hội Khê rẫt trù phú,có nhiều khu nhà xây cất theo kiểu mới trên nền cao. Nhà có nhiều phòng với nhiều cửa sổ.

Thời đó, lớp đệ Tam trung học có khỏang 30 học sinh,không có nữ sinh. Một số học sinh lớp đệ Tam quê Hải Hậu,Giao Thuỷ và Trà Bắc được chuyển về làng Hội Khê để học tại trường mới mở thêm.Lớp học đặt tại từ đường nhà của cụ Cả BẬT. Có năm học sinh được cho tạm trú tại một căn nhà bên cạnh lớp học.Nhưng khi ăn uống thì qua nhà của bà Hội Cẩn.
Bà Hội Cẩn có rất nhiều nhà xây quay quần với nhau thành một  khu vuông vức theo hình chữ Điền (chữ của người Trung Hoa).
Bà có cô gái lớn học tại trường Sacre Coeur ở phố Hàng Sũ Nam Định hiện nay là phố Phan Đình Phùng. Người con cả của bà đổ bằng tiểu học khi nói chuyện thường nói pha thêm vài câu tiếng Pháp.


Cô gái lớn thời đó, hiện nay chính là  Người Chị Tuyệt Vời tuổi 90 đang là cư dân tại bang California Hoa Kỳ.Xem hình bên cạnh.
Người Chị Tuyệt  Vời cho người viết bài nầy biết thêm cụ Cả Bật là ông bác ruột của chị đã cho học trò tới tạm trú không lấy tiền.Bà chi dâu cuà Người Chị Tuyệt Vời lo nấu cơm cho học trò tạm trú ở nhà bên cạnh qua ăn.


Thursday, January 12, 2017

THÁNH THẤT CAO ĐÀI ORANGEWOOD QUẬN CAM CALIFORNIA-TÓM LƯỢC

THÁNH THẤT CAO ĐÀI ORANGEWOOD QUẤN CAM CALIFORNIA.-TÓM LƯỢC

CAO ĐÀI TEMPLE IN ORANGE COUNTY CALIFORNIA
1-Tóm lược lịch sử Đạo Cao Đài.
Đạo Cao Đài phát sinh từ cầu cơ do nhóm công chức người Việt Nam phục vụ trong chính quyền của thuộc địa Pháp đã thực hiện.
Nhóm công chức gồm có ba người đầu tiên là quý Ông Phạm Công Tắc, Cao Hòai Sang và Cao Huỳnh Cư đã dùng phương pháp cầu cơ bằng cách xoay bàn rất đơn giản để cầu Tiên xin toa thuốc chữa bịnh hoặc để tiếp xúc với vong linh xin hoạ thi thơ và học hỏi văn chương nhưng bất ngờ đã tiếp xúc được với một đấng vô hình tự xưng là AĂ vào khõang thương tuần tháng sáu năm Ất Sữu (tháng 7 năm 1925).
*Cầu cơ theo phương pháp Xoay Bàn.
Mất nhiều thì giờ vì chậm chạp.
Kê chiếc bàn có bốn chân thành gập ghềnh với hai chân cao khoãng 3 cm.
Hai người gọi là hai đồng tử ngồi đối diện nhau và up bàn tay trên mặt bàn.
Khoãng 10-15 phút chiếc bàn tự chuyển động, dở lên rồi đặt xuống cho biết có đấng vô hình xuất hiện.
Hai vị đồng tử đặt khẩu ước với đấng vô hình :
Nhịp một lần là chữ A.Nhịp 2 lần là chữ Ă.Nhịp 3 lần là chữ Â.Nhịp 4 lần là chữ B
Nhịp 5 lần là chữ C.Tăng dân số nhịp cho đủ 24 chữ cái alphabet.
Khi bàn ngưng nhịp thì người ngồi ngòai viết chữ đã nhịp, rồi ghép các chữ lại thành danh từ, ghép các danh từ thành câu và thành bài.
Qua nhiều lần cầu cơ như vậy, đồng tử trở nên quen thuộc nhanh lẹ hơn lúc ban đầu, đã tiếp xúc được với một đấng thiêng liêng tự xưng AĂ và nói rằng:
“Ta phải hạ mình là một Chơn linh thường, để cảm hóa các con.”
*Cầu cơ theo phương pháp PHÒ CƠ.
Đến ngày 15 tháng 12 năm 1925, Đức Thương Đế dạy phải lập bàn thờVọng Thiên Cầu Đạo và dùng phương pháp gọi là PHÒ CƠ để tiếp xuc với Ngài.
Phương pháp nầy phải dùng Đại Ngọc Cơ (Xem photo) gồm những thành phần như sau.
       
 Một cái giỏ đan bằng tre, một cần dài bằng cây dương liễu hay cây Dâu.
 Đầu cần chạm hình con chim Loan và có cài một cây but làm bằng mây để viết chữ xuống mặt bàn.
Hai người đồng tử cầm hai bên miệng giỏ.Chỉ chờ đợi trong vài phút thì có một đấng thiêng liêng vô hình huy động Đại Ngọc Cơ viết ra chữ.
Đêm 24-12-1925, đấng AĂ tự xưng là “NGỌC HÒANG THƯỢNG ĐẾ viết CAO ĐÀI TIÊN ÔNG ĐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT GIÁO ĐẠO NAM PHƯƠNG”và đã cho một bài thi như sau.
“Muôn kiếp có ta nắm chủ quyền,
Vui lòng tu niệm hưởng ân Thiên.
Đạo mầu rưới khắp nơi trần  thế,
Ngàn tuổi muôn tên giữ trọn biên.”
Dùng phương pháp Đại Ngọc Cơ, Đạo Cao Đài đã tiếp nhận rất nhanh và rất nhiều tài liệu đang có hiện nay từ Đức Cao Đài Thượng Đế và từ các Đấng Phật,Thánh, Tiên.
Tất cả những bài gíang cơ được xếp chung trong một cuốn tài liệu có tên là THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN.
Đọc THÁNH NGÔN HIẾP TUYỂN sẽ tìm thấy những bài giáng cơ sau đây.
-Gíang cơ dạy cách thờ phương, cúng tứ thời và lý do thờ cúng.
-Giáng cơ dạy cách tổ chức, quản lý và phổ độ Đạo Cao Đài.
-Gíang cơ ban cho Kinh Thế Đạo.
-Giáng cơ dạy cách may Đạo Phục của chức sắc.
-Giáng cơ dạy lễ nghi và luật đạo.
-Gíang cơ dạy cách tu THƯỢNG THỪA,Tu TIÊN ĐẠO.
-Giáng cơ dạy cách TU HẠ THỪA.
-Giáng cơ dạy VŨ TRỤ và NHƠN SANH QUAN.
-Giáng cơ ngày 20-1-1927 của Đức Lý Thái Bạch chỉ dạy Đầu Sư Thái Thơ Thanh tìm đúng chỗ để xây cất Tòa Thánh tại Tây Ninh.
-Giáng cơ ngày 27-2-1927 của  Đức Lý Thái Bạch chỉ dạy Phạm Hộ PhápCao Thương Phẩm và hai người tên là Bính và Thanh biết rỏ mô hình kiến trúc và kích thước xây cất Tòa Thánh Tây Ninh.(Khởi công năm 1933,hòan thành năm 1945).
Một đọan sau đây trích ra từ bài gíang cơ của Đức Lý Thái Bạch ngày 27-2-1927.
Ngài tự xưng là Lão nhưng danh hiệu thiên tôn của Ngài là “Lý Đại Tiên Trưởng Kiêm Giáo Tông Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ“.
“....Thánh thất tạm phải cất ngay miến đất trống.Còn Hiệp Thiên Đài phải cất trước Thánh Thất Tạm.Đạo hửu lại,biểu khai phá đám rừng trước miếng đất ấy.
Như vậy ngay trung tâm rừng cách miếng đất trống chừng ba tấc rưỡi,đóng một cây cọc,đó Hiệp Thiên Đài như vậy. Ngoài bàu Cà Na (Động Đình Hồ) vô chừng 50 m,đóng một cây nọc ranh phía Ao Hồ trở vô chừng 70m,đóng cây nọc ấy là khuôn viên Tòa Thánh.Lão dặn, từ cây nọc bên phía miếng đất trống phải đo vô bàu Cà Na 27m Lang Sa nghe à! Từ vuông 27m mỗi góc của Đài Bát Quái,bề cao 9m; hình nóc mô lên,chỉ tám góc cho phân minh,trên đầu Đài phải để cây đèn màu xanh,kế nữa là Chánh Điện,bề dài 81m, bề ngang27m,hai tầng,mỗi tầng 9m,hai bên Hiệp Thiên Đài,bên măt thì có Lôi Âm Cổ Đài,bên tả thì có Bạch Ngọc Chung Đài.Lão phải vẽ mới đặng.
Hộ Pháp,Thương Phẩm nội trưa nay phải cắm một cây viết vào đầu cơ,lấy một miếng giấy lớn vào điện phò loan cho Lão vẽ.
Bính,Thanh phải có mặt,còn kỳ dư không cho ai vào Điện hết,nghe à ! Phải mua miệng đất Bàu Cà Na làm Động Đình Hồ..”
Tóm lại mô hình kiến trúc và kich thước xây cất Tòa Thánh Tây Ninh hòan tòan do cơ bút của Đức Lý Thái Bạch trực tiếp điều khiển.
 * Bài giáng cơ ngày 24-10-1926 của Đức Cao Đài Thượng Đế.
(15 tháng 9 năm Bính Dần)
Từ đây nòi giống chẳng chia ba.
Thầy hiệp các con lại một nhà.
Nam, Bắc cùng rồi ra Ngoại quốc,
Chủ quyền Chơn Đạo một mình ta.
2- Thánh Thất Cao Đài Orangewood Tại Orange County.
Đây là một thánh thất Cao Đài duy nhứt đã xây cất tại Orange County bang California dựa theo mô hình số 4 của TòaThánh Tây Ninh Việt Nam.
Năm 1999,PhD Nguyễn Phúc Chân (Khoá 2/CĐ/NLS) mua được ngôi nhà số 8791 đường Orangewood thành phố Garden grove CA 92841, giá $330,000 USD.
Ngôi nhà xây cất năm 1919, có 3 phòng,một bathroom, rộng 1,218 sqf , có lô đất diện tích 40,222 sqf.
PhD Chân trả trước (down payment)$70,000 USD,vay ngân hàng AccuBanc Mortgage Corporation $260,000 USD, trả nợ vay ngân hàng bắt đầu từ ngày 01-03-1999 tới ngaỳ 01-02-2029.

Ngày 23-12-2000, nợ ngân hàng $255,000 USD trả trong 25 năm.Mỗi tháng Ban Trị Sự Đạo và đồng đạo góp trả $1680 USD
Khi xin phép xây cất thánh thất, thành phố Garden Grove yêu cầu lô đất phải có đủ diện tích một acre (43,560 sqt) mới cứu xét giấy phép nên PhD Chân phải mua thêm một miếng đất nhỏ của người hàng xóm bên cạnh với phí tổng tổng cộng $39,508.72 USD.
 Sau khi đã trả tổng cộng $109,508.72 USD và được cấp bằng khóan nhà đất gọi là GRANT DEED ngày 13-7-2000, PhD Nguyễn Phúc Chânđem GRANT DEED hiến tặng Ban Trị Sự Đạo Cao Đài để họ có thể lo việc xây cất thánh thất và chịu trách nhiệm trả nợ vay ngân hàng theo cam kết.
Judge Nguyễn Trọng Nho(Kỹ sư Thuỷ lâm khoá 2/CĐ/NLS) đã hỉ hiến $15,000 USD để xây dựng cổng tam quan của thánh thất.
GRANT DEED
Recorded in official Records,County of Orange, Gary Granville,Clerk-Recorder.
20000495580 12.51pm 09/21/00 115 33 G02 2
FOR A VALUABLE CONSIDERATION,receipt of which is hereby acknowledged, Chan P.Nguyen and Tho P.Nguyen, husband and wife, hereby GRANT(S) to DAI DAO TAM KY PHO DO-TOA THANH TAY NINH,a non-profit corporation.Date July 13,2000 .
PROPERTY VALUE NOTICE.
Santa Ana CA 92702-0149. Date 07/11/01. Land 249,883. Improvements 50,110. Total Assessed Value 300,000
PHÍ TỔN XÂY CẤT.
Ngày 27-11-2005, Ban Xây dựng bắt đầu khởi công xây cất sau khi đã trải qua rất nhiều trở ngại do sự chống đối của 200 người cư dân địa phương.Người lảnh đạo chống đối là Frank Fedak,57 tuổi sinh sống tại địa phương đã 35 năm.
Trước ngaỳ khởi công xây cất, tiền mặt bắt buộc phải có trong ngân hàngđầy đủ theo bản chiết tính và phải hoàn thành xây cất trong vòng một nămthì mới được thành phố Garden Grove cấp giấy gọi là Building Permit.

Có tổng cộng 10 Building Permits nghĩa là công trình xây cất gồm 10 giai đọan và đã phải đóng lệ phí gọi là Permit Fees tổng cộng $55,965.82 USD vào ngày 27-9-2005.
Mỗi bản có tên là PERMIT PROJECT/SITE/BUILDING DESCRIPTION.
Mỗi giai đọan khi hòan thành xong phải có chuyên viên của thành phố tới kiểm soát cho thông qua mới được phép xây cất giai đọan kế tiếp.
Công trình xây cất đã hòan thành vô cùng tốt đẹp vào ngày 08 tháng 9 năm 2007.Ba tháp cao của Thánh Thất chỉ được phép ở mức 30 feet theo lệnh của thành phố đề phòng động đất.
Phí tổn xây cất khoãng $2,200,000 USD.Có bốn nhà thầu xây cất đã tham dự đấu thầu.
Năm 2014,Ban Trị Sự Đạo Cao Đài Orangewood đã trả xong nợ vay ngân hàng.
Người viết bài nầy là hội viên của Đạo Cao Đài Orangewood đang có tất cả những tài liệu nêu trên.
                Hiền Huynh PhD NGUYỄN PHÚC CHÂN
                  Qua đời ngày 17-7-2006 thọ 68 tuổi 
Kỹ Sư Chăn Nuôi (Khoá 2/CĐ/NLS/Sài Gòn), Cao học Kinh Tế (USA), PhD (USA), nguyên
 Chuyên Viên Nha Giáo dục Nông Nghiệp/Saigon. 
Từ 1977 đến 1987, chuyên viên cố vấn nông nghiệp ở các nước Senegal,
 
Mauritania, Chad, Zaire tại Châu Phi do USAID và World Bank tài trợ.
 
 Dương Hiển He
AKA Henry H Dương (Khóa 3/CĐ/NLS/K19/SQ/TBTĐ)